CXN_010816_10 966_Đọc bài viết “Kinh Tế” của Tiến Sĩ Kinh Tế Google Phạm Chí Dũng buồn cười thật.Chỉ copy và paste nguyên câu nói chứ không biết câu nói đó có nghĩa gì…:Vậy mà đài VOA cũng đăng cho được thì thấy trình độ hiểu biết của Đài VOA có rất nhiều giới hạn: Năm ngoái ‘nợ xấu’, năm nay ‘ngân sách’, năm sau sẽ là gì?

Phạm Chí Dũng, một thằng tay sai CS ve sầu thoát xác, điệp viên 2 mang trg PT dân chủ đang thu gom bà con nhẹ dạ ủng hộ đám rân chủ dởm để chúng thỏa hiệp dc nhượng quyền bởi CS rồi cho CS thoát thân với tài sản tham nhũng là 50 đến 100 tỉ usd (1 đến 2 triệu tỉ vnd). Có lẻ cựu đại tá, Nghị sĩ Hồng Sơn Đông, chủ nhiệm báo Điện Tín, Linh mục Trần Hữu Thanh, hội ký giả VN, và ngay cả tướng Dương Văn Minh cũng không biết được rằng mình đã bị Việt Cộng xỏ mũi, giật dây và bị lợi dụng, vô tình góp một phần lớn vào việc sụp đổ miền Nam nhanh chóng, sớm đưa dân tộc vào một chế độ độc tài tàn bạo Cộng Sản. Quý vị đã tiếp tay cho Việt Cộng.

Châu Xuân Nguyễn

xxxx

Tôi viết về KT 7 năm nay rồi và trước đó là gần 40 đọc những bài KT của Mỹ và Úc. Bài viết về KT thì không phải là bài miêu tả những gì đang xảy ra, luôn luôn là phải giải thích tường tận càng tường tận càng tốt để độc giả biết tại sao nó lại như thế, rồi phải dùng kỹ năng cá nhân đưa ra dự báo. Rồi để vài tháng, vài năm mới so sánh dự bào với thực tiễn để thấy mình viết đúng hay sai, lý thuyết của mình về diễn biến KTVM có đúng hay sai.

Còn TS này thì cứ tra Google, chấp vá copy & past rồi đưa thành bài mà ko giải thích tại sao có nợ xấu, giải quyết thế nào, có ổn hay ko, tại sao ko ổn. Rồi cuối cùng lại đặt câu hỏi năm sau sẽ có gì, nếu là KTG thì phải ước đoán, dự bào điều gì nữa sẽ xẩy ra chứ.

x

Một câu này Phạm Chí Dũng cứ nhắc đi nhắc lại y chang mà không biết nó có nghĩ như thế nào với Ngân sách, Bùi Quang tuyên bố câu đó chỉ là phần đầu tư phát triển 45 ngàn tỷ, nhưng Tiến sĩ nhà ta suy diễn ra là cả ngân sách nhà nước như sau đây..

Trích bài báo dưới ngày 8.12.2015:”Cuối cùng trong tận cùng, năm 2015, ngân sách quốc gia chỉ còn vẻn vẹn 45.000 tỷ đồng mà “không biết phân bổ cho cái gì” – như một cảm thán đau xót khó có thể thành thật hơn của ủy viên Trung ương đảng, đương kim Bộ trưởng kế hoạch và đầu tư Bùi Quang Vinh.“(HT bài báo)

Thật sự, ngân sách năm 2016 là tổng thu khoảng 1 triệu tỷ đồng, tổng chi khoảng 1 triệu 258 ngàn tỷ đồng, thì BQV chỉ nói phần chi đầu tư phát triển của bộ KH & ĐT thôi, mà Ts Phạm Chí Dũng nhà ta cứ copy & paste mà không hiểu cấu trúc của ngân sách là như thế nào.

x

http://cafef.vn/vi-mo-dau-tu/bo-tai-chinh-co-nhiem-vu-huy-dong-409-000-ty-dong-cho-ngan-sach-nam-2016-20160102193143537.chn

Trích bài báo trên:”Trong đó: Dự toán thu nội địa 785 nghìn tỷ đồng; Dự toán thu dầu thô 54,5 nghìn tỷ đồng (trên cơ sở sản lượng 14,02 triệu tấn, giá bình quân 60 USD/thùng); Dự toán thu cân đối từ hoạt động xuất nhập khẩu 172 nghìn tỷ đồng (trên cơ sở số thu 270 nghìn tỷ đồng, hoàn thuế giá trị gia tăng 98 nghìn tỷ đồng); Thu viện trợ 3 nghìn tỷ đồng.

Về chi ngân sách Nhà nước, dự toán chi năm 2016 là 1.273,2 nghìn tỷ đồng, tăng 126,1 nghìn tỷ đồng so dự toán năm 2015. Trong đó: Dự toán chi đầu tư phát triển ngân sách là 254,95 nghìn tỷ đồng; dự toán chi thường xuyên của ngân sách là 824 nghìn tỷ đồng; dự toán chi trả nợ, viện trợ là 155,1 nghìn tỷ đồng.”(HT)

KẾT LUẬN

Ts Kinh Tế Phạm Chí Dũng chỉ là một Ts ba xạo, ba đia, search google, ráp nối rồi diễn tả thành một câu chuyện chứ có hiểu gì về KTVM đâu. Đòng bào hãy cảnh giác tối đa khi đọc bài của Ts này. Ngay cả những Ts đầu ngành như Lê Đăng Doanh và Phạm Chi Lan mà còn bị tôi vạch mặt thì loại ba đia, ba xạo này không là cái đinh gì cả.

CXN_121915_10 906_Đất nước VN với 93 triệu dân, nền KT gần 200 tỷ usd mà có những chuyên gia KT đầu ngành như bà Phạm Chi Lan và Lê Đăng Doanh (Võ Trí Thành, Lê Xuân Nghĩa, Trần Du Lịch, Vũ Đình Ánh, Nguyễn Đình Cung v.v. .chỉ là 2nd, 3rd, 4th class KTG) như thế này thì cứ nhìn trình độ và tầm nhìn của họ là biết tại sao VN mãi nghèo và đất nước và con người VN không phát triển nổi (CAFTA, TPP, negotiation skills, top notch, late warning): Sau Trung Quốc, hàng Thái Lan đang “đổ bộ” vào Việt Nam

z

CXN_121115_10 861_Đất nước VN với 93 triệu dân, nền KT gần 200 tỷ usd mà có những chuyên gia KT đầu ngành như bà Phạm Chi Lan, Ngô Trí Long và Lê Đăng Doanh như thế này thì cứ nhìn trình độ của họ là biết tại sao KT này không vỡ nợ (CAFTA, TPP, negotiation skills, top notch, crowding-out of credits): Bà Phạm Chi Lan:bắt chước chen lấn tín dụng , PPP not working: Núi nợ đe dọa nền kinh tế

xxxxxxxxxxx

VOA 8/12/2015

Năm ngoái ‘nợ xấu’, năm nay ‘ngân sách’, năm sau sẽ là gì?

Phạm Chí Dũng

Một luồng ý kiến lạc quan cho rằng cứ với tư thế này, ngân sách Việt Nam sẽ còn cầm cự được 2, thậm chí là 3 năm nữa. Nhưng cũng có ý kiến bi quan hơn hẳn: 8 tháng tới một năm, kể từ cuối năm 2015.

Đoàn tàu thời gian đang vùn vụt về điểm tận cùng của một năm cùng mớ bòng bong kinh tế trước cơn động kinh cuối.

Năm nay, 2015, nền kinh tế được trùm phủ cái tên mới “thể chế kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”, lại vừa bục ra khối ung thư còn nguyên vẹn: ngân sách gần như cạn kiệt.

Hiện tại nối dõi từ quá khứ, còn tương lai lại khởi nguyên từ đáy hồ khô cạn niềm tin.

Đỉnh phù hoa

Nếu nhìn vào hệ thống chuỗi vận hành của nền kinh tế và các thị trường cơ bản ở Việt Nam, người ta sẽ nhận ra đỉnh của chúng nằm ở năm 2007, khi chỉ số GDP đạt đến gần 10% theo báo cáo và theo đủ các nghị quyết, nơi tính từ “quyết tâm” luôn phổ dụng mà chẳng cần biết thực tiễn tráo trở ra sao.

Nhưng dù thế nào, 2007 cũng chỉ là đỉnh của sự phù hoa. Hai thị trường được coi là “thăng hoa” dữ dội nhất lại mang tính đầu cơ vô cùng tận: chứng khoán tăng gần ba lần và bất động sản tăng hơn hai lần. Thế nhưng chân đứng của một vận hành tăng trưởng giả tạo đã rất thường giống với câu ví von của một chuyên gia phương Tây bắt chết nền kinh tế Trung Quốc vào đúng thời gian đó “Đầu tư, đầu tư ồ ạt cho tới lúc sụp đổ”.

Quả là thế. Sau 2007, tất cả đã trở về hư không như nó vốn dĩ phải thế. Biểu đồ tăng trưởng kinh tế Việt Nam đã mau chóng chìm nghỉm.

Đến 2008, Việt Nam ngập trong cơn suy thoái, hoặc có thể gọi là khủng hoảng kinh tế. Điều được gọi là “thị trường bền vững” ở Việt Nam hóa ra lại là cảnh tượng mà vào tháng 2/2008, thị trường bất động sản thình lình đóng băng chỉ sau một đêm khiến toàn bộ giới cò đất khóc ròng. Rất cùng pha, giá cổ phiếu lao dốc kinh hoàng và chẳng bao lâu sau đã hiện ra hàng loạt vụ tự tử cùng trụy tim nhưng chẳng đời nào được báo chí loan tin.

Kiêu ngạo cộng sản

Tuy nhiên, tính tự mãn của những người vẫn giữ mác cộng sản mới tự tôn làm sao. Không hề chấp nhận GDP nước nhà trên thực tế đã chìm đắm, tất cả hậu quả được đổ vấy cho “khủng hoảng kinh tế thế giới” với gốc gác từ chủ thể kinh tế Mỹ.

Nhưng dù sao, khác với với mấy năm gần đây, năm 2009 vẫn còn có một gói “kích cầu” giá trị đến 8,5 tỷ USD. Ngân sách vẫn còn tiền, thậm chí dư dả tiền, từ kế sách in tiền vượt quá cầu lưu thông. Và số tiền ấy lập tức được dùng để kích hoạt và lợi dụng triệt để vào hai thị trường chứng khoán và bất động sản theo quy tắc “bình thông nhau”. Kết quả là trong năm “phục hồi kinh tế” 2009, mặt bằng giá cổ phiếu tăng hơn hai lần và giá bất động sản cũng gần như thế. Khi các trọc phú phất lên từ chứng khoán và đất, giàu nghèo Việt Nam phân cực kinh hoàng.

Cho đến cuối năm 2009, khi Quốc hội ấp úng hỏi chính phủ về kết quả và lợi ích của gói kích cầu cùng vài đề nghị hãy minh bạch xem số tiền kích cầu đi vào đâu, không một quan chức nào của nhóm Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chịu trả lời trôi chảy. Số phận gói kích cầu năm 2009 cũng bởi thế vẫn là một bí mật của các nhóm lợi ích cho đến tận bây giờ.

Sau hai năm “phục hồi”, đến 2011, bi kịch đã thực sự hiện rõ. Đầu năm đó và trước cận cảnh “đầu tư cho đến lúc sụp đổ”, Bộ Chính trị và chính phủ Việt Nam không còn cách nào khác phải ban hành nghị quyết “thắt lưng buộc bụng”. Chính sách “siết tín dụng” cũng vì thế có hiệu lực lập tức và cực đoan đến nỗi kết quả rõ ràng nhất của nó là làm lợi cho nhóm lợi ích ngân hàng: lãi suất cho vay bị đẩy lên ngất trời – bình quân 20-23%, thậm chí đến 30%!

Sụp đổ

Một lần nữa thị trường nhà đất rơi vào cảnh trạng không ai mua. Đến cuối năm 2011, vào lúc Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng “đọc bài” trước Quốc hội về Luật biểu tình và nói vo vài câu tỏ dũng khí về Biển Đông, lần đầu tiên số doanh nghiệp phá sản đã lên đến hàng trăm ngàn và cũng chừng đó số công nhân không có tiền mua vé tàu xe về quê ăn tết. Một mùa đông rét mướt đã trùm lên thị trường: lần đầu tiên khái niệm “nợ xấu” được thừa nhận như một não trạng chẳng đặng đừng.

Ít nhất 70% nợ xấu thuộc về bất động sản bán không ai mua. Hàng ngàn dự án trùm mền hoặc đắp chiếu theo nghĩa đen và cả nghĩa bóng của tai nạn giao thông. Ngày càng nhiều doanh nghiệp kinh doanh nhà đất lâm vào cảnh “lâm sàng” hoặc phá sản. Bắt đầu diễn ra phong trào thế chấp tài sản cho ngân hàng, hoặc trên thực chất là tống tháo nợ để ngân hàng muốn làm gì thì làm. Nhưng đến lượt mình và cho đến tận giờ đây, rất nhiều ngân hàng vẫn không biết làm cách nào để tống khứ số nợ xấu đó cho những đối tượng khách hàng vẫn bị coi là “nai”.

Thế nhưng trong cảnh cùng cực không lối thoát, nợ xấu vẫn bị giới chức chính phủ và Ngân hàng nhà nước chỉ đạo “bảo mật” đầy quyết liệt vào năm 2012. Một văn bản vào tháng Ba năm đó của Thống đốc Nguyễn Văn Bình đã cho phép các ngân hàng thương mại có thêm thời gian để “đảo nợ” – được ví như một cử chỉ giúp hấp hối lâu hơn.

Trong suốt thời gian từ cuối năm 2011 đến cuối năm 2014, tỷ lệ nợ xấu nhảy múa liên tục theo cách mà các đại biểu Quốc hội chỉ được biết những gì mà Chính phủ và Ngân hàng nhà nước muốn cho biết, cho dù những tổ chức xếp hạng tín nhiệm có uy tín trên thế giới như Credit Suisse và Moody’s đã công bố tỷ lệ nợ xấu của Việt Nam lên đến 13-15% chứ không chỉ là 3-5% như con số mòn miệng điêu ngoa của giới chức quản lý ngân hàng.

Mãi đến cuối năm 2014 và ngay trong phiên họp Thường vụ Quốc hội, Thống đốc Bình mới lần đầu tiên phải tiết lộ con số nợ xấu thực, xét về giá trị tuyệt đối: 500.000 tỷ đồng.

Con số kinh khủng trên, gấp đến 3 – 4 lần so với số mà Ngân hàng nhà nước báo cáo từ năm 2012, đã ngay lập tức khiến báo chí và dư luận choáng váng.

Người Việt có thể tận hưởng, và vẫn còn đủ thời gian để tận hưởng những “của ngon vật lạ”. Nếu 2013 là năm bắt đầu xuất hiện con số thực về nợ công quốc gia lên đến 98% GDP chứ chẳng phải dưới 50% GDP như báo cáo của Chính phủ, thì năm 2014 nợ xấu tiếp liền nợ công. Đến lúc này, nền kinh tế Việt Nam đã trở nên vô phương. Hẳn đó cũng là nguồn cơn mà Nguyễn Văn Bình – được dư luận xem là “cánh tay mặt” của Thủ tướng Dũng – buộc phải thở ra sự thật quá cay đắng và bế tắc về nợ xấu.

Bất chấp làn sóng tuyên truyền đậm đặc tuyên giáo về “nước ngoài xếp hàng chờ mua nợ xấu của Việt Nam”, cho tới nay 500 hồ sơ chào bán nợ mà Ngân hàng nhà nước gửi cho các tổ chức, đối tác tài chính quốc tế vẫn chưa nhận được bất cứ hồi âm công khai nào. Ngay cả chuyến công du “bán nợ xấu” của Thủ tướng Dũng ở Australia vào đầu năm 2015, trong khi không nhận được sự đồng cảm nào của thủ tướng Úc lúc đó là Tony Abbot, phía “bạn” lại thẳng thừng tuyên bố sẽ cắt giảm viện trợ đối với Việt Nam.

Năm sau?

Cuối cùng trong tận cùng, năm 2015, ngân sách quốc gia chỉ còn vẻn vẹn 45.000 tỷ đồng mà “không biết phân bổ cho cái gì” – như một cảm thán đau xót khó có thể thành thật hơn của ủy viên Trung ương đảng, đương kim Bộ trưởng kế hoạch và đầu tư Bùi Quang Vinh.

Nợ công, nợ xấu, và ngân sách cạn kiệt. Vậy năm sau sẽ là gì?
Một luồng ý kiến lạc quan cho rằng cứ với đà này, ngân sách Việt Nam sẽ còn cầm cự được 2, thậm chí là 3 năm nữa.

Nhưng cũng có ý kiến bi quan hơn hẳn: 8 tháng tới một năm, kể từ cuối năm 2015.

Chỉ biết rằng câu trả lời cái gì sẽ xảy ra vào cuối năm sau dĩ nhiên không còn thuộc về quyết định của giới chính trị bất tài và bế tắc, mà xin dành cho các bạn đọc thông minh và yêu quý của chúng tôi.

5 comments on “CXN_010816_10 966_Đọc bài viết “Kinh Tế” của Tiến Sĩ Kinh Tế Google Phạm Chí Dũng buồn cười thật.Chỉ copy và paste nguyên câu nói chứ không biết câu nói đó có nghĩa gì…:Vậy mà đài VOA cũng đăng cho được thì thấy trình độ hiểu biết của Đài VOA có rất nhiều giới hạn: Năm ngoái ‘nợ xấu’, năm nay ‘ngân sách’, năm sau sẽ là gì?

  1. PCD là cục cứt trong bãi phân mà tụi vc nặn ra biết gì về kinh tế mà lên tiếng.
    Nếu để ý một chút,thì vc nòi PCD chỉ phun ra mớ từ”đoàn tàu vùn vụt,mớ bòng bong,động kinh…”để khỏa lấp cho cái dốt của mình về KTVM.
    Người am hiểu kinh tế(chưa nói đến chuyên gia)như Anh Tư SG chẳng hạn,thì người ta đưa ra những con số thật cụ thể chẳng hạn:nợ xấu NH…;nợ công(của tụi cs):….
    Đằng này,thằng VC nòi này xuất thân từ ngành ANcs nên bản chất của lũ ANcs thì chỉ có mác,dao,hoặc dùng các từ chung chung để che dấu cái dốt của nó….nhưng ác nổi lũ cs tìm đâu ra đứa khá hơn thằng đại dốt có hàm Tiến Sĩ Kinh tế(tự phong)PCD.
    Tôi là người đọc trang nầy,tham khảo KTVM của CXN để học hỏi,còn không dám múa rìu qua mắt thợ cùng các chiến hửu AnhTu SG,Nguoi cùng khổ,Minh nhỏ,Khó quen….(lĩnh vực chuyên môn từng người)
    Tôi thách thằng vc nòi PCD dám viết một bài viết KTVM có con số cụ thể để chúng tôi đọc thử nào?
    Thách mầy đấy,thằng dốt kinh tế mà lại nổ về kinh tế vì dùng các từ trừu tượng để mị dân và che cái dốt của mình.

    Like

  2. tôi là dân đen,mà đả dân đen sống trong chế độ cs này thì tính mạng cũng như cuộc sống hằng ngày thì tương đương một con bò giống,đó là sự thật điển hình như khi có rủi ro tác động một nội lực xẩy ra án mạng nếu có bảo hiểm thì đền 30 triệu,nhưng con bò giống hiện nay đả là 50 triệu,còn về cuộc sống hằng ngày thì như một con trâu cày ruộng hằng ngày đó là sự thật sự thật của người dân đen như tôi đây,qua mấy năm theo giỏi bài viết của anh châu thì tôi thấy cũng có lý có tình,nhưng nhiều khi tôi nghỉ đi rồi nghỉ lại thì thấy anh châu cũng đả vô tình làm lợi cho cs,tôi xin phân tích trên sự suy nghỉ của tôi mấy vấn đề sua đây,về mặt tích cực của anh châu là,phải tiệt tiêu tất cả bè lủ cs ra khỏi dân tọc việt nam,ko chất nhận rượi mới bình củ,đả thay thì phải đập bể bình vất nó vào thùng rác,ko thể để cho chúng trở thành bu tin thứ 2,đó cũng là một lý do tôi thấy anh châu nói có lý,nhưng còn về phân tích kinh tế thì tôi nghỉ anh châu đả vô tình làm lợi cho cs,anh nói cs khi cạn kiệt về kinh tế thì cs sẻ tự sụp đổ điều đó hơi quá viển vong,anh đấu đá tổ chức này tổ chức nọ,thế thì ai là người có lợi đây anh châu,trong khi tổ chức đó,tiếng nói đó nó còn được vang dội làm cho bọn cs cũng phải có sự đắn đo,còn như dân đen mà tôi nói ở trên là kiếp trâu kiếp ngựa nói ai nghe đây,cho nên muốn đánh đổ bọn cs thì phải có nhiều tổ chức liên kết lại kêu gọi mọi người xuống đường thì may chi mới thành công khi thânhf công rồi thì chúng ta bắt đầu nghỉ tới chuyện thu hồi tài sản của bộn chúng và mở một tào án binh xử tội những thằng xưa nay ngậm máu phun người với người dân việt nam chúng ta,cho nên tôi chỉ khuyên anh đừng nên đấu đá nhau nửa mà cùng nhau hợp tác tìm cho dân tọc việt nam sớm thoát khỏi chế độ cs mọi rợ này xin cảm ơn

    Like

  3. Không bắt tay với bọn dân chủ dởm vì chúng là cs hay có máu cs. Bắt tay với bọn này thì trước sau chúng cũng làm hại ta. Chúng ta đang cần đất nước có thể chế dân chủ thật sự chứ không phải dởm. Vd chúng ta đang thiếu và đói dân chủ như thiếu và đói cơm nhưng không phải vì vậy mà ăn bừa cơm thiu. 2 cái chết về thiếu đói này về cơ bản như nhau. Nhưng chết vì cơm thiu hay dân chủ dởm sẽ đau đớn mang bệnh mãi rồi mới chết.

    Liked by 1 person

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s