Vtan Để che đậy cho Nguyễn Xuân Nghĩa và đảng Việt Tân, Báo Người Việt đã gỡ bỏ bà i phỏng vấn A.C. Thompson do Hà Giang thực hiện: “A.C. Thompson: Mọi bằng chứng đều chỉ về Mặt T rận”,

Để che đậy cho Nguyễn Xuân Nghĩa và đảng Việt Tân, Báo Người Việt đã gỡ bỏ bài phỏng vấn A.C. Thompson do Hà Giang thực hiện: “A.C. Thompson: Mọi bằng chứng đều chỉ về Mặt Trận”, Friday, November 6, 2015 7:41:47 PM
http://www.vanews.org/2016/07/xem-lai-vu-khung-bo-o-little-saigon.html

Lần trước, ông Nguyễn Xuân Nghĩa cũng như đảng Việt Tân đã có phản ứng tức thời sau khi cuốn phim “Terror in Little Saigon” được trình chiếu. Không hiểu sao lần này, khi CPJ cùng với đài PBS (là nơi chiếu cuốn phim nói trên) tiếp tục ra trận bằng cuộc họp báo hôm 1 tháng 6; đến nay đã hơn 1 tháng mà chưa thấy ông Nguyễn Xuân Nghĩa và đảng Việt Tân lên tiếng phản bác.

Điểm mấu chốt giữa đài PBS và ông Nguyễn Xuân Nghĩa & đảng Việt Tân

van2640-2.jpg
Nguyễn Xuân Nghĩa. Nguồn: PBS

label_new.pngCác tin khác »

Chuyện “Khủng Bố ở Little Saigon” tưởng đã nguội vì cuốn phim “Terror in Little Saigon” đã được chiếu hồi năm ngoái, nói chính xác là ngày 3 tháng 11 năm 2015; nhưng mới đây “ngọn lửa” bừng lên trở lại, sau cuộc họp báo của Ủy Ban Bảo Vệ Ký Giả (Committee to Protect Journalists, CPJ) ngày 1 tháng 6 năm 2016.

Trước đó, sau khi phim “Terror in Little Saigon” được chiếu thì ngày 6 tháng 11 năm 2015, tức là chỉ 3 hôm sau, đảng Việt Tân đã cho phổ biến bài viết đầu tiên, cùng với 2 bài kế tiếp sau đó, nhằm phản bác cuốn phim và nhóm ông A.C. Thompson là người thực hiện cuốn phim nói trên.[1]

Ngoài ra, ông Nguyễn Xuân Nghĩa (từng được biết dưới tên Nguyễn Đồng Sơn của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh) cũng đã được ký giả Hà Giang của nhật báo Người Việt phỏng vấn ngày 6 tháng 11 năm 2015, qua đó ông Nguyễn Xuân Nghĩa muốn bác bỏ điều mà cuốn phim tường thuật là trong cuộc phỏng vấn của nhóm A.C. Thompson, “ông Nguyễn Xuân Nghĩa đã thú nhận rằng ông có tham dự một cuộc họp của Mặt Trận mà trong cuộc họp đó các thành viên đã bàn về kế hoạch ám sát một biên tập viên của một tờ báo nổi tiếng ở Quận Cam.”

Như trên đã nói, cuộc họp báo của CPJ hôm 1 tháng 6 vừa qua làm cho vấn đề nóng bỏng trở lại, khiến nhiều người mở ra xem lại những tài liệu có liên quan đến sự việc gây xôn xao chung quanh cuốn phim “Khủng Bố ở Little Saigon”. Qua những tài liệu này, đặc biệt là những bài phỏng vấn của báo Người Việt, cho thấy có điều gì đó “lúng túng”, “quanh co”, tùy phán xét của độc giả.

1. ProPublica, 03.11.2015 – Terror in Little Saigon:

[…]
In later conversations, when confronted with evidence of the Front’s violence, he adopted a different line. In a videotaped interview, Nghia said it was “quite possible” that Front members were behind the assassination of Dam Phong and could have committed other crimes. There was, he acknowledged, a violent faction within the organization, and when the videographers turned off the cameras, Nghia admitted he had participated in a Front meeting during which members discussed a plan to assassinate a well-known newspaper editor in Orange County. Nghia said he dissuaded his colleagues from killing the man. “It was a dark chapter in my life,” he said.[2]

2. Báo Người Việt, 06.11.2015 — Phỏng vấn ông Nguyễn Xuân Nghĩa:

[…]
Nguyễn Xuân Nghĩa: Một nhảm nhí của truyền thông Mỹ (US Media bull***) xuyên tạc và không trung thực!

NV: Ông có thể giải thích rõ, xuyên tạc và không trung thực như thế nào?

Nguyễn Xuân Nghĩa: Họ phỏng vấn tôi tất cả bốn tiếng đồng hồ qua ba lần. Kết quả là họ chỉ lấy được một phút trong phim với lời dẫn giải trước đó trên bản quảng cáo cố tình tạo hiểu lầm. Trước khi có cuốn phim, họ phổ biến một bài quảng cáo dài 12 ngàn chữ trong 72 trang cùng một số hình ảnh có chọn lọc với ác ý, trong đó đoạn văn viết về việc tôi trả lời phỏng vấn là hoàn toàn bịa đặt.

3. Báo Người Việt, 06.11.2015 — Phỏng vấn ông A.C. Thompson: Bài báo này đã bị gỡ bỏ

[…]
NV: Câu hỏi cuối của tôi: Nhân chứng Nguyễn Xuân Nghĩa, khi tôi phỏng vấn ông ấy, khẳng định rằng mình không hề nói với ông [A.C.
Thompson] rằng bản thân “đã tham gia một buổi họp của Mặt Trận, trong đó các thành viên thảo luận việc ám sát một biên tập viên của một nhật báo nổi tiếng ở Quận Cam.” Xin ông cho biết ý kiến về việc này?

A.C. Thompson: Thật là hay khi ông Nghĩa nói như thế. Chúng tôi nghĩ rằng ông Nghĩa là một người tốt, và là một người rất thông minh, chúng tôi rất thích nói chuyện với ông. Nhưng vấn đề là không chỉ riêng tôi, mà ba người khác, ông Joseph Sexton, ông Cliff Parker, và ông Richard Rowley, đều nghe thấy điều ông ấy nói. Và vì điều ông nói quá quan trọng, nên sau đó, chúng tôi bàn luận với nhau, rồi tôi gọi điện thoại ngay cho sếp của tôi. Ðiều này không phải chỉ một mình tôi nghe thấy.

NV: Lạ thật, ông Nguyễn Xuân Nghĩa nằng nặc nói rằng không hề nói câu đó. Ông khẳng định là không nói câu nào “off the record” cả.

A.C. Thompson: Chúng tôi không bao giờ nói [với ông Nghĩa – NV] là chúng tôi đang “off the record” [thảo luận không ghi xuống và sẽ
không được tường trình – NV]. Chúng tôi không nói với ông ấy là chúng tôi sẽ không tường trình những gì ông ấy nói. Chúng tôi chỉ tháo cái microphone ra, tắt đèn của máy ảnh, và rồi câu nói đó bật ra từ ông Nghĩa.

NV: Ông có ghi notes trên giấy không?

A.C. Thompson: Vâng, tôi ghi notes, và tôi nhớ rất rõ vì ngay sau đó chúng tôi thảo luận và gọi điện thoại nói chuyện với cấp trên của tôi, như tôi đã nói lúc nãy. [Ngày hôm sau, cả ba đồng nghiệp của A.C.
Thompson, gồm Joseph Sexton, Cliff Parker, và Richard Rowley, đều gửi
email cho Người Việt, xác định là ông Nguyễn Xuân Nghĩa có nói với họ
như thế. – NV].[4]

So sánh giữa phần trả lời của ông Nguyễn Xuân Nghĩa và phần trả lời của ông A.C. Thompson, có điểm đáng thắc mắc ở đây là: Căn cứ theo trích dẫn trên, ông Nguyễn Xuân Nghĩa không nói, nhưng “cả ba đồng nghiệp của A.C. Thompson, gồm Joseph Sexton, Cliff Parker, và Richard Rowley, đều gửi email cho Người Việt, xác định là ông Nguyễn Xuân Nghĩa có nói với họ như thế.” Vậy trong trường hợp này có thể tin vào lời ông Nguyễn Xuân Nghĩa nói, hay tin vào lời của 4 ký giả Mỹ xác nhận với báo Người Việt là chính ông Nghĩa đã có nói, vì đó là “điều ông nói quá quan trọng”? Trong trường hợp này, khi chỉ dùng những chữ “xuyên tạc, không trung thực, bịa đặt” để phản bác, liệu có thích hợp hay chăng, khi mà chưa “giải thích rõ, xuyên tạc và không trung thực như thế nào”?

4. CPJ, 01.06.2016 — CPJ calls on FBI to reinvestigate murders of Vietnamese-American journalists (CPJ kêu gọi FBI tái điều tra những vụ giết các ký giả Mỹ gốc Việt):

van2640-3.jpg
Đại diện của CPJ tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia (1/5/2016)

[…]
A.C. Thompson, who examined the killings in “Terror in Little Saigon,” a ProPublica/Frontline documentary and Web series, provided details about his reporting….[5]

Và khi cuốn phim “Terror in Little Saigon” nói trên được trình chiếu ngày 03.11.2015, sau đó ông Nguyễn Xuân Nghĩa lên tiếng kết tội đó là

“Một nhảm nhí của truyền thông Mỹ (US Media bull***) xuyên tạc và không trung thực! […] hoàn toàn bịa đặt…[3] về việc “Nghia admitted he had participated in a Front meeting during which members discussed a plan to assassinate a well-known newspaper editor in Orange County. Nghia said he dissuaded his colleagues from killing the man.”

  • Bài tường thuật của ký giả Hà Giang có thể được sử dụng vào mục đích bênh vực ông Nguyễn Xuân Nghĩa, nhưng vì sự tường thuật… “trung thực” nên đã đưa ông Nguyễn Xuân Nghĩa vào thế bí; bởi vì ký giả Hà Giang QUÁ CẨN THẬN ghi lại nguyên văn câu ông Nguyễn Xuân Nghĩa chửi Truyền Thông Mỹ “Bull …” khiến ông Nguyễn Xuân Nghĩa bụm miệng không kịp nữa!
  • Ký giả Hà Giang hỏi lại ông Nguyễn Xuân Nghĩa cho rõ: “Ông có thể giải thích rõ, xuyên tạc và không trung thực như thế nào?” Ông Nguyễn Xuân Nghĩa muốn chối bỏ rằng mình không có nói câu nói mà A.C. Thompson tường thuật, thì ông Nguyễn Xuân Nghĩa lại không trả lời thẳng vào câu hỏi của ký giả Hà Giang, mà ông trả lời bằng cách… chửi rủa! Tiếng chửi đó, theo thiển ý, còn nặng hơn là câu “chửi thề bằng tiếng Việt”! Bởi nếu thật sự ông Nguyễn Xuân Nghĩa đang là “nạn nhân” thì đây là cơ hội để ông trần tình, thì ông Nguyễn Xuân Nghĩa lại đóng vai “quan toà” để kết tội đối phương là “Xuyên tạc, không trung thực!”
  • Lẽ ra ông Nguyễn Xuân Nghĩa có thể trả lời thẳng vào câu hỏi, thí dụ như nói rằng “Tôi không có điều gì phải giải thích cả bởi vì những câu mà đài PBS (là đài đã chiếu cuốn phim “Terror in Little Saigon” trên chương trình Frontline) nêu ra không phát xuất phát từ cửa miệng của tôi. Tôi xin minh xác rằng tôi không hề nói như thế và tôi không hề tham dự vào cuộc họp với các thành viên Mặt Trận… như đài PBS loan tải.” Đằng này, qua câu trả lời của ông Nguyễn Xuân Nghĩa, ông lại lên án đài PBS thêm tội bịa đặt! Điều đó khiến cho độc giả có cảm tưởng ông Nguyễn Xuân Nghĩa phản ứng một cách hốt hoảng!
  • Bài ký giả Hà Giang phỏng vấn đài PBS được tường thuật… “trung thực” đã cho độc giả thấy rằng có tới 4 người xác nhận chứ không phải chỉ một mình ông A.C. Thompson nghe (câu ông Nguyễn Xuân Nghĩa nói.) Như vậy, không phải là bài phỏng vấn của ký giả Hà Giang đã tạo thêm bất lợi cho ông Nguyễn Xuân Nghĩa hay sao?
  • Lần trước, ông Nguyễn Xuân Nghĩa cũng như đảng Việt Tân đã có phản ứng tức thời sau khi cuốn phim “Terror in Little Saigon” được trình chiếu. Không hiểu sao lần này, khi CPJ cùng với đài PBS (là nơi chiếu cuốn phim nói trên) tiếp tục ra trận bằng cuộc họp báo hôm 1 tháng 6; đến nay đã hơn 1 tháng mà chưa thấy ông Nguyễn Xuân Nghĩa và đảng Việt Tân lên tiếng phản bác. Họ vẫn giữ im lặng, chẳng lẽ nào vì họ chưa tìm được từ nào khác nặng hơn từ “xuyên tạc, không trung thực, bịa đặt” nên họ chưa phản bác?

Với dư luận, xét về mặt tình thì không nên để dư luận tự suy diễn thế nào tùy ý… rồi 10 hay 15 hay 30 ngày sau mới trả lời; như vậy làm sao đủ thuyết phục dư luận? Thêm vào đó, lại còn phải nêu lý do của sự chậm trễ trong việc đối đáp; nêu lý do làm sao cho dư luận chấp nhận được? Còn về mặt lý, thì chờ xem Bộ Tư Pháp có giải quyết hay không.

Nguyên Nghĩa
DVCOnline

Nguồn: Bài và chú thích của tác giả gởi. DCVOnline hiệu đính và minh hoạ.

[1]

  • Bài do đảng Việt Tân đăng ngày 6 tháng 11 năm 2015
  • Bài do đảng Việt Tân đăng ngày 15 tháng 11 năm 2015
  • Bài do đảng Việt Tân đăng ngày 25 tháng 11 năm 2015

[2] ProPublica, 03.11.2015 – Terror in Little Saigon: https://www.propublica.org/article/terror-in-little-saigon-vietnam-american-journalists-murdered.
[3] Báo Người Việt, 06.11.2015 – Phỏng vấn ông Nguyễn Xuân Nghĩa: http://www.nguoi-viet.com/little-saigon/Nguyen-Xuan-Nghia-Chung-ta-tiep-tuc-la-nan-nhan-cua-truyen-thong-My-4517/
[4] Báo Người Việt, 06.11.2015 – Phỏng vấn ông A.C. Thompson: http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/viewarticlesNVO.aspx?articleid=217111&zoneid=1
Link trên, báo Người Việt đã xóa đi, nhưng có thể đọc bài Phỏng vấn ông A.C. Thompson tại link sau :Đường dẫn của Google lưu trữ » “A.C. Thompson: Mọi bằng chứng đều chỉ về Mặt Trận” và » http://sachhiem.net/THOISU_CT/ChuT/TinNgViet01.php#n1n
[5] CPJ, 01.06.2016 – CPJ calls on FBI to reinvestigate…: https://cpj.org/2016/06/cpj-calls-on-fbi-to-reinvestigate-murders-of-vietn.php

Tham khảo thêm:

  • Chưa thấy báo Người Việt loan tải bài viết nào về việc CPJ họp báo, nhưng trong năm 2015 báo Người Việt có loan tải: 6 bài viết về vụ Terror in Little Saigon – 2015
  • Nguyễn Thanh Tú (con của ký giả bị ám sát Đạm Phong) và 16 thông báo, khởi đầu từ 6 tháng trước ngày CPJ họp báo (01.06.2016): https://damphong.com/about/

Báo Người Việt gỡ bỏ bài phỏng vấn A.C. Thompson do Hà Giang thực hiện: A.C. Thompson: Mọi bằng chứng đều chỉ về Mặt Trận, Friday, November 6, 2015 7:41:47 PM

A.C. Thompson: Mọi bằng chứng đều chỉ về Mặt Trận
Friday, November 6, 2015 7:41:47 PM

Hà Giang/Người Việt

LTS – Trong cảnh cuối của cuốn phim tài liệu “Terror in Little Saigon,” phóng viên A.C. Thompson cả quyết với con trai của nhà báo Nguyễn Ðạm Phong: “Mặt Trận có một đội sát thủ. Tên gọi là K9. Các thành viên của Mặt Trận nói với chúng tôi rằng K9 đã giết cha của em.”

Câu kết khiến người con của nhà báo Nguyễn Ðạm Phong nhìn A.C. Thompson với cặp mắt long lanh biết ơn. Nhưng khẳng định của nhà làm phim khiến một số khán giả cảm thấy thất vọng, hụt hẫng.

van2643.jpg
Phóng viên A.C. Thompson trong một cảnh quay phim “Terror in Little Saigon.” (Hình: ProPublica)

Người xem phim kỳ vọng rằng A.C. Thompson sẽ trưng ra những bằng chứng cụ thể, rõ ràng và thuyết phục, để làm sáng tỏ nghi vấn Mặt Trận là tổ chức đã ra lệnh thủ tiêu một số nhà báo trong thập niên 1980s. Nhưng nhiều người cho rằng trong suốt gần 60 phút chăm chú theo dõi phim, họ không thấy A.C. Thompson đưa ra được chứng cớ nào rõ ràng và thuyết phục đủ, để ông có thể cả quyết rằng Mặt Trận là thủ phạm. Người khác cho rằng các nguồn tin giấu tên không đáng tin cậy. Nhiều người, muốn hiểu rõ hơn về kết luận của A.C. Thompson, đã tìm đọc kỹ tài liệu dài 72 trang, do chính A.C. soạn và cho đi kèm cuộn phim, để tìm chứng cớ rõ ràng và thuyết phục. Nhưng vẫn không thấy có chứng cớ nào đủ mạnh.

Người Việt phỏng vấn phóng viên A.C. Thompson để thảo luận về những nhận định của khán giả và hỏi rõ thêm về những chứng cứ dựa vào đó ông đi đến kết luận của mình.

Dưới đây là nguyên văn cuộc phỏng vấn.

***

Hà Giang (NV): Chào ông A.C. Thompson, ông làm ký giả cho cơ quan ProPublica được bao lâu rồi? Ông làm việc toàn thời gian với họ hay là một phóng viên độc lập?

A.C. Thompson: Tôi làm việc với ProPublica toàn thời gian từ năm 2008. Và mỗi khi tôi làm phim cho ProPublica thì tôi làm luôn một tài liệu đi kèm cho Frontline.

NV: Vào thập niên 1980, khi những nhà báo người Mỹ gốc Việt bị ám sát, ông đang ở đâu, làm gì?

A.C. Thompson: Lúc ấy tôi là một cậu bé, còn đang học ở vườn trẻ (cười).

NV: Mọi việc xảy ra đã hơn 30 năm rồi, các hồ sơ điều tra cũng đóng lại hơn 15 năm rồi, nguyên do nào khiến ông có ý định làm cuốn phim Terror in Little Saigon trong thời điểm này.

A.C. Thompson: Cách đây mấy năm, tôi đang làm một loạt bài về việc một ký giả ở Oakland bị giết chết, tên của ký giả đó là Chauncey Bailey. Tôi gặp một nhà làm phim trẻ người Việt Nam tên là Tony Nguyễn. Anh ta nói với tôi rằng việc này (ký giả bị giết) xảy ra trong cộng đồng Việt Nam hoài, mà chẳng ai trong làng truyền thông Mỹ quan tâm. Ðiều này khiến tôi bắt đầu suy nghĩ đến việc điều tra về cái chết của những ký giả gốc Việt. Tony Nguyễn sau này cũng hợp tác với tôi trong phim “Terror in Little Saigon.” [Vào năm 2011, Tony Nguyễn đã làm cuốn
phim có tên “Enforcing the Silence” nói về việc ký giả Dương Trọng Lâm,
27 tuổi, chủ bút tờ Cái Ðình Làng, bị bắn chết Tháng Bảy, 1981, tại
San Francisco, California. Trong cuốn phim này, Tony Nguyễn cũng kết
luận rằng Mặt Trận là thủ phạm giết chết Dương Trọng Lâm – NV]

NV: Vai trò của Tony Nguyễn trong phim Terror in Little Saigon là gì?

A.C. Thompson: Anh ta là một trong những nhà sản xuất phim này. [Trả lời phỏng vấn của nhật báo Người Việt sau đó, Tony Nguyễn xác định
là anh cùng làm việc với A.C. Thompson từ những ngày đầu tiên, và đóng
vai trò định hình cho cuốn phim – NV]
NV: Trước khi bắt tay vào việc làm phim Terror in Little Saigon, ông có hiểu gì về cuộc chiến Việt Nam, về người tị nạn Việt Nam và về cộng đồng người Mỹ gốc Việt không?

A.C. Thompson: Tôi không hiểu nhiều. Tôi có thân nhân đã phục vụ trong quân đội Mỹ trong cuộc chiến Việt Nam, và tôi biết về cuộc chiến và những người tị nạn, nhưng không biết nhiều. Tôi đã dành rất nhiều thời gian để tìm hiểu và nói chuyện với càng nhiều người càng tốt để hiểu về lịch sử đó.

NV: Ai là người tài trợ để làm cuốn phim này?

A.C. Thompson: Phim này do Frontline tài trợ, và Frontline thì được Corporation for Public Broadcasting (CPB) tài trợ một phần. Tiền của CPB do Quốc Hội Hoa Kỳ cấp.

NV: Ðể được làm phim, ông có phải thuyết phục cấp trên không? Việc thuyết phục có khó khăn không và phải kéo dài bao lâu?

A.C. Thompson: Tôi phải viết bài tường trình, viết email giải thích, trình bày những gì mình có thể làm và không thể làm. Các sếp của tôi ở ProPublica cũng tốn một thời gian khá lâu mới quyết định đây có phải là một dự án họ muốn theo đuổi hay không. Rồi bên Frontline cũng phải đi qua những tiến trình như thế. Nói chung là khá lâu, nhưng tôi không nhớ rõ là bao lâu. Việc này xảy ra cũng hơn hai năm rồi.

NV: Chủ đề chính của ông trong cuốn phim có phải là, lý do duy nhất mà cơ quan FBI sau bao nhiêu năm điều tra vẫn không thể tìm ra chứng cớ rõ ràng và thuyết phục, để xác định thủ phạm, là vì không ai chịu lên tiếng, phải không?

A.C. Thompson: Ðó chắc chắn là một chủ đề, những không phải là chủ đề duy nhất. Một trong những điều mà chúng tôi cố gắng vạch ra là FBI không tìm được người trong cuộc, hay gặp khó khăn phát triển những nguồn tin gần với, hay nằm trong, những sự kiện, có thể có đủ chi tiết để giúp họ đạt kết quả của cuộc điều tra.

NV: Một điều khác hình như ông cũng muốn ám chỉ là, chính phủ Hoa Kỳ, qua nhiều cơ quan khác nhau, như FBI, CIA, Bộ Quốc Phòng, Bộ Tư Pháp, biết rất rõ về hoạt động của Mặt Trận, nhưng hình như ngầm hỗ trợ họ, để yên cho họ gây quỹ để có tiền hoạt động trong chiến khu, phải không?

A.C. Thompson: Hoàn toàn đúng sự thật và không có gì tranh cãi về việc đó cả. Họ được sự hỗ trợ của mọi nơi trong chính phủ. Chúng tôi có một điện tín từ cấp cao của CIA gửi cho nhân viên của họ trong thập niên 1980 cho thấy họ biết rất rõ tổ chức của ông Hoàng Cơ Minh làm gì. Chúng tôi có những lá thư từ Quốc Hội Mỹ, từ Bộ Ngoại Giao, nói với người nhận rằng chúng tôi muốn quý vị hỗ trợ những người này. Chúng tôi có tài liệu cho thấy ông Hoàng Cơ Minh đã gặp gỡ giới chức ngoại giao Hoa Kỳ ở Bangkok. Chúng tôi có điện tín của Hội Ðồng An Ninh Quốc Gia cho thấy rõ những gì nhóm Hoàng Cơ Minh đang làm, và tôi muốn nói đến việc Mặt Trận muốn xâm nhập Việt Nam từ Thái Lan. Vì vậy, việc chính phủ Hoa Kỳ hồi đó hỗ trợ Mặt Trận không có gì là nghi vấn cả.

NV: Trở lại cuốn phim. Trong khi đội ngũ của FBI trong 15 năm điều tra không thể buộc tội ai vì thiếu chứng cớ, vậy thì ông có thể cho biết trong những điều ông đã khám phá ra trong thời gian hai năm điều tra, chứng cớ nào rõ ràng và thuyết phục nhất đã khiến ông có thể khẳng định rằng K9, một bộ phận của Mặt Trận, đã giết chết, ít nhất là ký giả Nguyễn Ðạm Phong?

A.C. Thompson: Có nhiều yếu tố. Tôi không thể nói một cách xác quyết (conclusively) rằng người nào đó chịu trách nhiệm cho tội ác đó. Tôi chỉ có thể nói là tất cả chứng cớ tôi tìm được đều chỉ về một hướng, chứ không trỏ đến một hướng khác. Và tôi đã xem hàng ngàn và hàng ngàn trang tài liệu của FBI, của cảnh sát, nói chuyện với các thân nhân, và đơn giản không thấy có một manh mối nào cho người nào khác ngoài Mặt Trận chịu trách nhiệm cho những tội ác đó. Con của ký giả Nguyễn Ðạm Phong cho biết ông đã nhận được đe dọa thường xuyên, và theo hiểu biết của chúng tôi, một số thành viên của Mặt Trận đã gặp ký giả Nguyễn Ðạm Phong, tìm cách cho tiền ông để đừng viết những bài chỉ trích họ nữa. Chúng tôi biết rằng họ đã gặp gỡ các thành viên của Mặt trận tại một nhà hàng ở đường Highland Street ở Houston, trước khi ông ta bị giết. Trong cuộc điều tra chúng tôi cũng gặp một người, vốn là thành viên cũ của Mặt Trận. Người này khẳng định là Mặt Trận chịu trách nhiệm cho việc giết hai ký giả đó, Dương Trọng Lâm và Nguyễn Ðạm Phong.

NV: Nhân chứng đó là ai? Tôi xem đi xem lại cuốn phim bốn lần mà không thấy. Tôi có bỏ sót chi tiết nào trong phim không?

A.C. Thompson: Không, người này là một người ẩn danh, và ẩn mặt. Người ấy không xuất hiện trên ống kính, và lúc đó, sau khi chúng tôi nói chuyện với người đó, chúng tôi tổng hợp tất cả những chứng cớ mình đã tìm thấy, những điều người khác nói, thì chúng tôi thấy là nhiều phần Mặt Trận là thủ phạm.

NV: Nếu đây là một nhân chứng ẩn mặt dấu tên, như vậy chúng ta không thể xác định thẩm quyền người ấy cũng như sự đáng tin cậy của họ, và dựa vào lời khai của người này, ông cảm thấy mạnh dạn hơn để đi đến kết luận, thì ông có nghĩ là sự đáng tin cậy của cuốn phim bị giảm đi không?

A.C. Thompson: Vâng, chắc chắn là như vậy. Ðối với bất kỳ phóng viên nào, khi phải lấy tin của một người giấu mặt, giấu tên, thì đó không phải là tình huống lý tưởng. Chúng tôi chấp nhận sự hoài nghi của một số độc giả và khán giả. Ðó là bản chất của sự việc. Nhưng sự thật của vấn đề là, khi bạn đang tường trình câu chuyện về những người bị ám sát và bị khủng bố, thì rất ít người muốn liên lụy đến tội ác, hay dính líu vào để làm lụy đến bản thân. Ðó là lý do tại sao FBI đã gặp khó khăn. Vì thế trong trường hợp này, đối với chúng tôi, khi cân nhắc mọi điều, lời khai của người giấu tên được đánh giá cao.

NV: Câu hỏi cuối của tôi: Nhân chứng Nguyễn Xuân Nghĩa, khi tôi phỏng vấn ông ấy, khẳng định rằng mình không hề nói với ông [A.C.
Thompson] rằng bản thân “đã tham gia một buổi họp của Mặt Trận, trong đó các thành viên thảo luận việc ám sát một biên tập viên của một nhật báo nổi tiếng ở Quận Cam.” Xin ông cho biết ý kiến về việc này?

A.C. Thompson: Thật là hay khi ông Nghĩa nói như thế. Chúng tôi nghĩ rằng ông Nghĩa là một người tốt, và là một người rất thông minh, chúng tôi rất thích nói chuyện với ông. Nhưng vấn đề là không chỉ riêng tôi, mà ba người khác, ông Joseph Sexton, ông Cliff Parker, và ông Richard Rowley, đều nghe thấy điều ông ấy nói. Và vì điều ông nói quá quan trọng, nên sau đó, chúng tôi bàn luận với nhau, rồi tôi gọi điện thoại ngay cho sếp của tôi. Ðiều này không phải chỉ một mình tôi nghe thấy.

NV: Lạ thật, ông Nguyễn Xuân Nghĩa nằng nặc nói rằng không hề nói câu đó. Ông khẳng định là không nói câu nào “off the record” cả.

A.C. Thompson: Chúng tôi không bao giờ nói [với ông Nghĩa – NV] là chúng tôi đang “off the record” [thảo luận không ghi xuống và sẽ không được tường trình – NV]. Chúng tôi không nói với ông ấy là chúng tôi sẽ không tường trình những gì ông ấy nói. Chúng tôi chỉ tháo cái microphone ra, tắt đèn của máy ảnh, và rồi câu nói đó bật ra từ ông Nghĩa.

NV: Ông có ghi notes trên giấy không?

A.C. Thompson: Vâng, tôi ghi notes, và tôi nhớ rất rõ vì ngay sau đó chúng tôi thảo luận và gọi điện thoại nói chuyện với cấp trên của tôi, như tôi đã nói lúc nãy. [Ngày hôm sau, cả ba đồng nghiệp của
A.C. Thompson, gồm Joseph Sexton, Cliff Parker, và Richard Rowley, đều
gửi email cho Người Việt, xác định là ông Nguyễn Xuân Nghĩa có nói với
họ như thế. – NV].

NV: Ông còn điều gì muốn trình bày?

A.C. Thompson: Vâng, tôi muốn nhật báo Người Việt chuyển lời xin lỗi của tôi. Tôi thật tình không muốn làm buồn lòng cộng đồng người Việt, không muốn vẽ lên một hình ảnh xấu cho cộng đồng người Việt. Chỉ là chúng tôi rất nóng lòng trong việc tìm công lý cho những ký giả gốc Việt, mà chúng tôi xem là đồng nghiệp, bị giết. Làm việc cùng với chúng tôi còn có những phóng viên người Việt khác, chăm chú đọc scripts, biên tập phim, không phải chỉ có đám phóng viên người Mỹ chúng tôi mà thôi.

NV: Cảm ơn ông.

Hà Giang/Người Việt

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s