VƠ VÉT

http://www.donga.blog/2020/06/vo-vet.html

FB_IMG_1591181753669.jpg

Nguồn thu của một quốc gia gồm 3 nguồn: thứ nhất từ thuế phí; thứ nhì là bán tài nguyên; thứ 3 là mượn nợ. Trong đó, nguồn thu từ thuế là thường xuyên nhất và là nguồn thu lớn nhất. Như ta biết, trong chính phủ, Bộ Tài Chính là nơi chịu trách nhiệm về thu chi cho chính phủ. Và trong Bộ Tài Chính, thì Chi cục Thuế là nơi nhận toàn bộ nguồn tiền được đóng từ dân. Đây là một vị trí béo bở, nếu được bố trí làm lãnh đạo cục này, thì chắc chắn cơ hội kiếm chác sẽ rất lớn.

Hôm qua ngày 2 tháng 6, Tổng cục Thuế thuộc Bộ Tài chính đã công bố Quyết định bổ nhiệm con rể ông Nguyễn Xuân Phúc là Vũ Chí Hùng giữ chức Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Thuế. Đây là bước đi lấy đà cho đại hội 13. Nếu không có gì thay đổi, thì đến nhiệm kỳ sau con rể của Nguyễn Xuân Phúc sẽ là người đứng đầu cơ quan này. Bước đi này cho thấy, khả năng cao là ông Nguyễn Xuân Phúc vẫn sẽ giữ ghế thủ tướng thêm một nhiệm kỳ nữa. Cha là người nắm quyền điều khiển toàn bộ nền kinh tế đất nước, con rể nắm quyền điều khiển nguồn thu chính thì phải nói không gì “hoàn hảo” cho bằng.

Như vậy qua đây chúng ta thấy gì? Đó là ông thủ tướng Việt Nam đang thiết kế một bộ máy kinh tài cho gia đình ngay trong bộ máy nhà nước. Bộ máy nhỏ này án ngữ ngay vị trí béo bở nhất trong bộ máy chính quyền Trung ương. Nếu nói chính phủ là một cơ thể sống, thì thủ tướng là bộ não, còn chi cục thuế là cái miệng nhận mọi nguồn thức ăn để nuôi sống cơ thể. Mà ai cũng biết, cái miệng được điều khiển bởi bộ não. Vậy thì với kết cấu cha kiểm soát bộ não, con kiểm soát cái miệng thì đây không phải sự phối hợp hoàn hảo còn gì? Não bảo miệng phải ăn nhiều nhưng nuốt ít thì miệng dám không nghe sao? Ăn nhiều nhưng nuốt ít thì tất có phần thừa nhả ra, phần đó gia đình và nhóm thân hữu chia nhau thì ăn xài mấy đời không hết.

Về mặt kinh tế, việc điều hành chính phủ thì cũng chẳng khác gì điều hành một doanh nghiệp. Muốn doanh nghiệp phát triển thì chủ doanh nghiệp phải giải bài toán thu chi cho tốt. Để đất nước phát triển thì chính phủ phải cân đối ngân sách thu phải đủ chi chứ? Được biết, chính phủ Nguyễn Xuân Phúc năm nào cũng vay từ 15 đến 20 tỷ đô để bù bội chi và trả nợ vay. Cụ thể là: năm 2018, vay khoảng 15,7 tỷ đô bù bội chi là 8,95 tỷ đô bù bội chi, còn lại trả nợ; năm 2019 vay khoảng 20 tỷ đô và bù bội chi 9,4 tỷ đô còn lại trả nợ, chắc chắn năm 2020 cũng không khác được. Câu hỏi đặt ra là, tại sao năm nào chính phủ cũng vướng vào bài toán bội chi? Như ta biết, nếu tham nhũng xén bớt nguồn thu thì tất nguồn thu tóp lại. Nếu tham nhũng xén bớt nguồn chi thì tất nguồn chi phải phình to để vừa đủ phần cho tham nhũng vừa đủ tiền chạy dự án chứ? Khi đầu vào bị tóp, đầu ra bị phình thì tất phải xảy ra tình trạng bội chi thôi. Mà việc chi tiêu của chính phủ do ai điều hành? Nguyễn Xuân Phúc. Ai kiểm soát đầu vào cho chính phủ? Con rể Vũ Chí Hùng. Vậy nên, chúng ta cũng nên hiểu rằng cặp liên minh gia đình cha vợ-con rể của nhà ông thủ Phúc sẽ đóng sẽ đóng vai trò như thế nào trong vấn đề thâm hụt ngân sách quốc gia rồi.

Ngày 3 tháng 2 năm 2018, ông Nguyễn Xuân Phúc kí ban hành Nghị quyết số 09/NQ-CP thành lập Ủy ban Quản lý vốn nhà nước (UBQLVNN). Đây là một siêu ủy ban có vai trò ngang bằng với một bộ, nhiệm vụ của nó là nắm quyền kiểm soát 19 tập đoàn và tổng công ty nhà nước với tổng vốn lên đến 100 tỷ đô la. Hầu hết những những nguồn vốn vay nước ngoài của những ông này đều do chính phủ bảo lãnh, và nếu mất khả năng trả nợ thì chính phủ sẽ trả nợ thay và số nợ đó được tính vào nợ công để sau này nó sẽ lại đổ lên đầu dân bằng thuế cao phí nặng.

Thực tế, để tạo cảm giác “an toàn” cho người dân thì chính phủ không tính phần nợ của khối doanh nghiệp nhà nước do chính phủ bảo lãnh vào, chính vì thế mà nợ công của Việt Nam hiện nay mới có con số là 56,1%GDP. Thế nhưng thực tế thì sao? Ngày 1 tháng 6 năm 2020 trên tờ Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn có bài viết “Ủy ban Quản lý vốn nhà nước muốn bán một số nhà máy điện”, trong bài báo này đã cho biết “ Ủy ban Quản lý vốn nhà nước trình phương án có thể bán một số nhà máy điện do EVN đầu tư sau khi đi vào hoạt động cho các nhà đầu tư bên ngoài để huy động vốn cho các dự án đầu tư mới, đảm bảo giảm được nợ công”. Như vậy qua bài báo này chúng ta thấy, nguồn vay của các doanh nghiệp nhà nước đều được tính vào nợ công. Được biết, ngày 25 tháng 10 năm 2019 trên báo Thanh Tra có bài viết “Các Tập đoàn, Tổng Công ty Nhà nước: Nợ 1.454.668 tỷ đồng”. Số nợ này tương đương 63 tỷ đô la. Không biết bao nhiêu trong đó là số tiền mà người dân phải gánh cho những công ty nhà nước ăn hại dưới dạng nợ công?!

Công ty lỗ thì Ủy ban Quản lý vốn nhà nước thiếu tiền, điều đó dẫn đến hệ quả nhân dân gánh nợ nhưng nược lại, cá nhân các lãnh đạo thì trở nên giàu có. Bội chi ngân sách thì chính phủ tăng thuế và tăng cường nợ để bù vào. Kết quả là, đất nước mất cơ hội phát triển, nhân dân gánh thêm thuế rồi chịu thêm phí, còn lãnh đạo thì cứ giàu nữa giàu mãi. Trong tầng lớp lớp cán bộ quan chức từ thấp đến cao, thì cha con nhà Nguyễn Xuân Phúc tất nhiên hưởng được phần ngon nhất.

-Đỗ Ngà-

Tham khảo:

https://dantri.com.vn/kinh-doanh/vay-363000-ty-dong-de-bu-dap-boi-chi-va-tra-no-trong-2018-20180103113502506.htm

https://vietnamnet.vn/vn/kinh-doanh/tai-chinh/ong-vu-chi-hung-giu-chuc-pho-tong-cuc-truong-tong-cuc-thue-645947.html

https://thanhnien.vn/tai-chinh-kinh-doanh/vay-them-459000-ti-dong-de-tra-no-chi-tieu-trong-nam-2020-1139562.html

https://thanhtra.com.vn/kinh-te/tai-chinh-ngan-hang/Cac-Tap-doan-Tong-Cong-ty-Nha-nuoc-No-1454668-ty-dong-155764.html

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s